Đá gà còn gắn với đánh bạc, đặt cược cho nên người chơi sẽ không bao giờ chịu khoe mình. Qua hơn chục năm chơi gà, hoạ sĩ Lê Hưng tiết lộ. Anh cũng chơi phong trào và đến nay, từng đôi lần thua bạc cỡ vài ba chục triệu đồng, nhưng với điều kiện nhà mới nên anh đã từ giã thú chơi. Cũng có thể vì đã ra khỏi nghề mà Hưng mới đồng ý chia sẻ tường tận về trò chơi Kiếp đỏ đen này.
Sinh ra tại Quốc Oai (Hà Nội) ở nơi "gặp gà chọi dễ dàng hơn thấy gà ta", Lê Hưng tâm sự từ năm 8-9 tuổi đã chơi gà. Lớn lên ngoài phố đi học hoặc đi làm việc, anh cũng dành chút thời gian chăm, luyện tập rồi đưa gà đi chọi bất cứ khi có dịp. Giống như nhiều người Hà Nội yêu gà, Hưng đổ đất lên sân thượng và chăn nuôi vài chục con. Vào ngày nghỉ gà được chủ mang tới bờ tường hay công viên ngồi chạy bộ cho săn chắc. Thực tế cho thấy anh nuôi gà trên sân thượng không lúc nào bền. Nuôi theo lối các cụ cho phun sương đưa chân lên mặt đất mới thuận thiên nhiên. Xưa thức ăn cho gà chủ yếu là côn trùng, châu chấu ngày nay Muốn "chiến kê" bền lâu chủ cho dùng lúa non, nước gạo ủ qua đêm, thịt luộc, kiêng mỡ và dầu. Mức sống cao thêm, thực đơn bồi bổ giữa hai hồ (hiệp đấu 20-30 phút) là thịt vịt, gà đồi, người miền Trung cho "đấu sĩ" tắm nước sâm Hàn Quốc, sữa có trứng, thịt cóc, dế, châu chấu nướng. .. Có nhà mua luôn máy cho gà tự chạy. Thuốc chườm bóp giúp da gà đỡ nứt nẻ làm từ bã chè xanh và trấu hay vỏ cây chuối.
Một chú gà tơ từ trại úm (nơi chăn nuôi gà) có thể được chăm sóc lên các hạng như 2,7-3,2 kg. Gà mái được lựa chọn theo loại. Có vô số cách chọn lựa, nhưng nhìn chung con gà trống phải chắc thân, vảy chân đẹp, lông trắng mượt, mặt tròn, mắt to. Ngoài ra tướng mắt, tướng đi, tướng gáy cũng quan trọng.
Gà cũng cần cho đánh tung đầu với một chú gà phu (gà chuyên đánh nhanh) mới thấy có nên được chơi hay không. Sau trận tiếp theo, người chủ sẽ cắt chân gà ra cho nhỏ. Tập một hồ gà phải được nghỉ một tuần. Nếu phải đánh sớm nó sẽ nhát đòn, uổng công "chiến kê". Vào trận chọi, gà được xếp theo cân nặng hay chiều cao (bằng đầu) . Con nào cao hơn phải hạ đối thủ bằng cách tự mở mỏ hay chặt cựa (tuỳ theo thoả thuận) . Giữa trận gà được nhổ đờm, mát-xa, nghỉ ngơi.
Xưa kia, mỗi một hồ (vòng đấu) kéo dài 20 phút, nay còn 30 phút, giữa 2 hồ nghỉ 10 phút. Kể cả thời có đồng hồ ấy, người ta còn tính giờ qua cách cột đồng xu vào vòng chỉ và đặt trên ống hương có cách vạch đinh. Que hương cháy vài đốt, sợi dây điện đứt, đồng xu rụng dưới mặt đĩa kêu rầm một cái là cả một hồ.
Chuyện cũng khá phổ biến, những chủ gà không ngại thủ đoạn tàn độc nhằm hạ đối thủ. Họ nhét diêm sinh vào bụng một con châu chấu và bắt một đứa trẻ con đến gần gà đối thủ rồi vẩy cho nó ăn. Con gà ăn diêm sinh trở thành "gà mìn", "gà hẹn giờ". Hiểm thêm, chủ gà cho gà nhà khác (đang được đông người ủng hộ) ăn diêm sinh. Sắp đến ngày "gà mìn" chạy thoát, chủ gà lại chơi kèo đổi tiền với gà đối thủ. Anh ấy thí một con gà và thu nhiều tiền mặt.
Thị trường thuốc tăng lực, kích thích (doping) của Thái Lan ngày một nở rộ làm trò đá gà không mang ý nghĩa hưởng thụ như trước. Ngày trước, con gà khi bị bắt bằng doping sẽ bị loại bỏ ngay tại sân. Ngày nay tất cả đều dùng thuốc tăng lực (một dạng thuốc an thần) , gà tăng tuổi đấu với tăng tài.
Dân Sài Gòn nhận xét, đá gà miền Bắc và Nam là hai trường phái khác hoàn toàn nhau. Dân Bắc chơi gà đòn, đánh giá đòn thế, thể lực, độ bền của từng "chiến kê". Các thế đánh khiến người ta hồi hộp gồm đòn, cựa, chân, đầu, mặt, đường chạy xe, chỏ. Gà cựa Nam chơi kiểu bạo lực nhanh, có khi trận đấu chỉ ra khoảng 1-2 phút đã xong nếu cột dao vào cựa.
Không có nhận xét nào